Phát hiện 4 năm nay chồng chẳng yêu thương gì tôi
on 29th Tháng Tám 2017
| 449 views

Hôm nay anh đã đánh tôi, nói sẽ đi mãi không bao giờ về, tôi không làm gì khác được ngoài mở cửa vui vẻ tiễn anh đi. Anh có mang chiếc xe máy của tôi đi, nói làm phương tiện cho con…, tam su tinh yeu chia sẻ.

Có nhiều bạn nói tôi chửi chồng? Thực sự thì tôi cũng như bao bà vợ khác, lúc nóng lên mày tao này nọ nhưng chưa làm gì quá đáng. Tôi đi thăm con thì anh không vui, nói “đón nó về đỡ phải đi lại”. Rõ ràng anh biết tôi không đủ điều kiện vì hàng ngày cháu phải nằm phòng vô trùng để phúc mạc. Anh nói hết lòng vì vợ con nhưng cứ điên lên là bế con đi vô điều kiện, kể cả lúc mưa bão hay con sốt, mà trong người thường không có tiền.

Kết quả hình ảnh cho gian nguoi yeu

Chồng tôi đã xách vali đi, tất cả là do tôi. Tôi gọi anh nói chuyện tử tế và xin anh buông tha vì trong lúc này tôi thấy mình không thể mang hạnh phúc cho bất kỳ ai. Con lớn ốm nằm đợi phục hồi, ngàn cân treo sợi tóc, nếu có phúc lớn thì có thể sống nhưng cả chặng đường còn lại con tôi sẽ không được như đứa trẻ bình thường. Ở nhà con nhỏ ốm sốt, khóc inh ỏi, tôi đã cố gắng nhẹ nhàng, cắn răng chịu đựng nhưng càng ngày càng nhận ra chồng 4 năm nay cũng chẳng yêu thương gì tôi cả. Cứ lúc nào tôi gặp khó khăn thì anh nói nặng lời. Tính anh đãng trí, rồi nhiều lúc anh nói mà không suy nghĩ thấu đáo, nói những câu nghe đau lòng: Lấy cô chẳng có cái gì, mãi cảnh thuê nhà tôi chán lắm rồi, lúc nào cũng hết tiền…

=> Cập nhật tin tuc trong ngay moi nhat hôm nay

Có điều lạ là nếu tôi đi làm về có khoản tiền nào đó anh sẽ gạ đi ăn nhà hàng hay mua quần áo mới, phụ kiện hay thích đeo nhẫn vàng chẳng hạn… Nói thật tôi quá mềm yếu nên chiều tất điều kiện của anh, chỉ với mong muốn vợ chồng được vui vẻ. Lúc đó anh rất vui, mãn nguyện và không bao giờ nói nặng lời với tôi, tôi có quá đáng gì thì anh toàn cười. Tôi đi làm xa nhà vài ngày anh rất hoan hỉ, miễn sao có tiền mang về. Lắm lúc nghĩ kệ đi, cuộc sống vốn dĩ vậy, mình chẳng có gì thì khó mà ai yêu.

Anh tính khí rất bốc đồng, có thể đánh chửi người đi đường. Bố mẹ anh chia tay từ lúc anh còn đỏ hỏn, mẹ bế con bỏ đi vào tận Thanh Hoá lấy một người trong đó rồi sinh thêm con trai, anh cứ cảnh lang thang từ bé. Lớn lên anh 2 lần đi tù về tội đánh nhau và chiếm đoạt tài sản, sau đó gặp tôi. Tôi cũng chẳng đẹp đẽ gì khi đã có một con riêng với người hơn tuổi, nhưng luôn cố gắng sống tốt, hiền hoà, yêu thương người quanh mình. Cho đến lúc gặp anh tôi cũng vậy, 90% là tình thương, ngược lại anh cũng rất chiều chuộng tôi, lo cho tôi như đứa trẻ, đánh đúng vào tâm lý của người mẹ đơn thân. Anh đưa đón con đi học, về nhà nấu cơm cho tôi, nói chung thời gian đó tôi rất hạnh phúc nên gật đầu mời anh về ở cùng. Ngày ấy mỗi tháng tôi kinh doanh, thu nhập cao hàng trăm triệu mỗi tháng. Tiền tôi mua xe, mua vàng cất đầy két, từ khi có anh về tôi lấy ra tiêu xài dần, lúc sắm cái này sắm cái kia, đi du lịch, bạn bè…

Hôm nay anh đã đánh tôi, nói sẽ đi mãi không bao giờ về, tôi không làm gì khác được ngoài mở cửa vui vẻ tiễn anh đi. Anh có mang chiếc xe máy của tôi đi, nói làm phương tiện cho con. Tôi không cho thì anh nhảy lên đánh, tôi bất lực nên kệ, chẳng muốn to tát vì nghĩ cũng chẳng đáng gì. Nằm được một lúc thì tôi lại nghĩ đến viễn cảnh anh cắm xe hoặc bán xe ăn tiêu hết tiền lại về.

Tôi sợ lắm, như sống trong địa ngục mãi tối tăm mù mịt. Tôi làm gì nên tội với anh để phải mang món nợ đời lớn thế này? Mấy năm nay lúc nào cũng vậy, rồi anh lại vui vẻ van xin tôi. Là đàn ông nhưng mỗi lần cãi nhau là anh gào ầm lên như muốn hàng xóm nghe thấy, cũng như vớ được gì là đập phá đó. Nói đến đoạn này tôi nhớ lại ngày mới yêu anh thường uy hiếp tinh thần tôi như đập đầu vào tường, phi thân đòi nhảy lầu vì tội tôi nhắn tin với bạn bè (nghi ngờ tình cũ). Cũng vì điều đó từ khi lấy anh tôi đổi số, cắt hết bạn bè, giờ chẳng còn ai.

Lúc tôi có bầu thì công việc bắt đầu kém, 2 đứa chỉ ở nhà ăn rồi đi chơi, đến lúc con tôi lên một tuổi tôi mới đi làm dần ổn hơn nhưng không được như lúc đầu. Vì lo cho con, lại mất vốn nên lập nghiệp lại, cũng từ lúc sinh con ra tôi và anh liên tục cãi vã, mỗi lần như vậy anh đều bế con đi hoặc tự đi, một thời gian lại điện thoại xin về, như tôi đã kể. Năm nay con tôi lên 2 tuổi thì con trai lớn lại bệnh, tôi lại một lần di chuyển nơi ăn chốn ở mong được ở bên con.

Thực sự giờ đây anh bế con đi tôi như rơi vào khoảng không mà chẳng muốn suy nghĩ gì, có chút gì đó nhẹ nhõm lại, nhưng lại lo cho con, lại lo mình không đủ bản lĩnh để rời bỏ. Một mình nằm trong căn nhà rộng tôi thấy buồn, muốn đi ra ngoài nhưng lại tự ti với bản thân, đi đâu làm gì khi con ốm gia đình tan nát. Tôi muốn giải thoát cuộc đời, giải thoát tất cả, muốn đến đâu thì đến. Hiện nay tôi đã quá sức chịu đựng, chỉ mong có điều kỳ diệu xảy ra với mình, điều gì cũng được, miễn đừng có sống trong cảnh khốn cùng này. Cám ơn các bạn đã chia sẻ với tôi.

Nguồn: sexygirl.vn tổng hợp